Một mình bạn không thể làm được gì. Không gì từng được hoàn thành một mình, ngay cả trong thế giới của bạn. Không gì từng được tạo ra một mình, ngay cả trong tâm trí bạn. Không sự công nhận nào có được bằng cách làm việc gì đó một mình. Mọi thứ đều là nỗ lực chung. Mọi thứ đều là sản phẩm của mối quan hệ.
Điều này có hạ thấp bạn như một cá nhân không? Chắc chắn là không. Nó trao cho bạn môi trường và sự hiểu biết để nhận ra những thành tựu thật sự của mình. Bạn vĩ đại hơn tính chất cá nhân của mình, và do đó bạn có thể thoát khỏi những hạn chế của nó. Bạn làm việc thông qua cá nhân mà là con người bạn, nhưng bạn vĩ đại hơn thế. Hãy chấp nhận những hạn chế của một bản thể hạn chế, và đừng yêu cầu một bản thể hạn chế trở thành Chúa, nếu không bạn sẽ trao cho nó gánh nặng lớn và kỳ vọng lớn và rồi trừng phạt nó vì những thất bại của nó. Điều này dẫn đến sự ghét bỏ bản thân. Điều này khiến bạn phẫn nộ với cuộc sống vật chất của mình và ngược đãi bản thân bạn về mặt cá nhân, cảm xúc và thể chất. Hãy chấp nhận những hạn chế của mình để bạn có thể chấp nhận sự vĩ đại trong cuộc đời mình.
Vì vậy, trong hai lần thực hành hôm nay của mình, với đôi mắt mở, hãy tập trung vào những hạn chế của bạn. Hãy nhận ra chúng. Đừng phán xét chúng là tốt hay xấu. Chỉ cần nhận ra chúng. Điều này mang lại cho bạn sự khiêm nhường, và trong sự khiêm nhường, bạn sẽ ở trong vị trí để nhận lãnh sự vĩ đại. Nếu bạn đang bảo vệ những hạn chế của mình, thì làm sao bạn có thể nhận lãnh thứ vượt qua chúng?
Bài thực hành 45: Hai lần thực hành, mỗi lần 15 phút.