Thật vô nghĩa để biện minh cho sai lầm, nhưng sai lầm có thể khiến bạn xem trọng sự thật, và trong đó nó có thể dẫn đến Tri Thức thật sự. Đây là giá trị duy nhất có thể có của nó. Chúng Tôi không dung túng cho sai lầm, nhưng nếu sai lầm xảy ra, Chúng Tôi muốn khiến nó phục vụ nhu cầu thật sự của bạn để bạn có thể học hỏi từ nó và không lặp lại nó nữa. Đó không đơn thuần để bạn quên đi sai lầm của mình, vì bạn không thể làm điều đó. Đó không đơn thuần để bạn biện minh cho sai lầm của mình, vì điều này sẽ khiến bạn trở nên không trung thực. Đó không đơn thuần để bạn coi sai lầm của mình như chỉ là phục vụ cho bạn, vì chúng thật sự đã đau đớn. Điều này thật sự có nghĩa là bạn nhận ra rằng sai lầm là sai lầm, và sau đó bạn cố gắng sử dụng nó cho lợi ích của chính mình. Nỗi đau của sai lầm và sự đau khổ của sai lầm phải được chấp nhận, vì điều này sẽ dạy bạn điều gì là chân thật và điều gì không, điều gì nên coi trọng và điều gì không nên. Việc sử dụng sai lầm của bạn để phát triển có nghĩa là bạn đã chấp nhận sai lầm, và bây giờ bạn đang cố gắng sử dụng nó để rút ra giá trị từ nó bởi vì cho đến khi giá trị được rút ra từ sai lầm, nó chỉ là sai lầm và sẽ là nguồn gốc của nỗi đau và sự khó chịu cho bạn.
Hôm nay, trong hai lần thực hành 30 phút của bạn, hãy nhìn vào những sai lầm cụ thể mà bạn đã mắc phải mà đã rất đau đớn. Đừng cố gắng gạt bỏ nỗi đau của chúng, nhưng hãy xem trong hoàn cảnh hiện tại của bạn trong cuộc sống, cách nào bạn có thể sử dụng chúng cho lợi ích của chính mình. Việc sử dụng sai lầm theo cách này có thể chỉ cho bạn thấy những sửa chữa hoặc điều chỉnh cần được thực hiện để nâng cao chất lượng cuộc sống của bạn. Hãy nhớ rằng bất kỳ giải pháp nào cho sai lầm thì luôn tạo ra sự công nhận thật sự và sự nhận biết thật sự trong mối quan hệ.
Trong các lần thực hành của bạn, hãy xem xét các sai lầm xuất hiện trong đầu khi bạn ngồi yên tĩnh một mình, và sau đó hãy xem cách nào mỗi sai lầm có thể được sử dụng cho lợi ích hiện tại của bạn. Điều gì cần được học từ chúng? Điều gì cần phải làm mà trước đây chưa được làm? Điều gì không được làm mà trước đây đã làm? Làm sao những sai lầm này có thể được nhận ra trước? Những dấu hiệu nào đến trước chúng và làm sao những dấu hiệu đó có thể được nhận ra trước sai lầm trong tương lai?
Hãy sử dụng những lần thực hành này cho quá trình tự vấn này và khi bạn hoàn thành, đừng nói về kết quả với bất kỳ người nào khác mà hãy để quá trình điều tra diễn ra một cách tự nhiên, như nó tự nhiên sẽ làm.
Bài thực hành 26: Hai lần thực hành, mỗi lần 30 phút.