Chỉ người giàu mới có thể cho đi, vì họ không nghèo khổ. Chỉ người giàu mới có thể cho đi, vì họ không thoải mái với một tài sản trừ khi nó được cho đi. Chỉ người giàu mới có thể cho đi, vì họ không thể hiểu được tài sản của mình cho đến khi nó được cho đi. Chỉ người giàu mới có thể cho đi, vì họ muốn trải nghiệm lòng biết ơn như phần thưởng duy nhất của họ.
Bạn giàu có và bạn có thể cho đi. Bạn đang sở hữu của cải của Tri Thức rồi, và đây là món quà vĩ đại nhất có thể. Bất kỳ hành động nào khác, bất kỳ ân huệ nào khác, bất kỳ món đồ nào khác là món quà thì chỉ có ý nghĩa khi nó được thấm nhuần với Tri Thức. Đây là bản chất vô hình của tất cả các món quà chân thật và tất cả sự cho đi chân thật. Bạn có một kho lớn của bản chất này, mà bạn phải học cách nhận lãnh. Bạn giàu có vượt xa nhận thức của chính mình. Ngay cả khi bạn nghèo về tài chính, ngay cả khi bạn nghĩ rằng bạn cô đơn, bạn vẫn giàu có. Việc cho đi của bạn sẽ thể hiện điều này hôm nay. Sự cho đi của bạn sẽ thể hiện nguồn gốc, chiều sâu và ý nghĩa của sự giàu có của bạn và sẽ thấm nhuần tất cả sự cho đi của bạn với bản chất của chính sự cho đi. Dần dần bạn sẽ thấy rằng bạn sẽ cho đi mà không cần cố gắng và rằng chính cuộc đời bạn sẽ là một món quà. Khi đó, cuộc đời bạn sẽ thể hiện sự giàu có mà mỗi người sở hữu nhưng họ vẫn chưa học cách đón nhận.
Hãy lặp lại ý tưởng này hàng giờ, và trong hai lần thực hành thiền dài của bạn, hãy trải nghiệm sự giàu có của chính mình. Hãy trải nghiệm sự hiện diện và chiều sâu của Tri Thức. Hãy là người nhận lãnh Tri Thức và trao bản thân cho Tri Thức, vì khi trao bản thân cho việc thực hành của mình, bạn xác nhận sự giàu có của chính mình, mà chỉ cần được xác nhận để được nhận thấy trọn vẹn.
Bài thực hành 158: Hai lần thực hành, mỗi lần 30 phút. Thực hành hàng giờ.