Phán xét duy nhất mà bạn có thể đưa ra đối với thế giới là rằng nó đang bối rối. Phán xét này không đòi hỏi sự tức giận, buồn bã, mất mát, oán giận, thù địch hay trả thù. Nó không kêu gọi sự tấn công dưới bất kỳ hình thức nào. Thế giới bị bối rối. Đừng phán xét nó. Làm sao thế giới có thể chắc chắn khi thế giới không có Tri Thức? Bạn có thể nhìn lại cuộc đời mình cho đến nay và nhận ra mức độ bối rối của chính mình. Làm sao nó có thể khác khi bạn không có Tri Thức? Tri Thức đang ở bên bạn lúc này, cũng như lúc đó. Bạn đang bắt đầu giành lại Tri Thức để sự chắc chắn của nó có thể thể hiện bản thân thông qua bạn ngày càng nhiều hơn. Đây là món quà vĩ đại mà bây giờ bạn đang học cách nhận lãnh. Đó là món quà mà thế giới sẽ học cách nhận lãnh thông qua bạn.

Mỗi giờ khi bạn nhìn vào thế giới và tất cả các hoạt động của nó, đừng phán xét nó, vì nó đơn thuần đang bối rối. Nếu bạn đang đau khổ ngày hôm nay, đừng phán xét bản thân, vì bạn đơn thuần đang bối rối. Trong các lần thực hành sâu của mình ngày hôm nay, hãy cho phép bản thân bước vào sự tâm lặng. Bạn bước vào sự tâm lặng đơn giản bằng cách muốn bước vào sự tâm lặng. Đó là món quà mà bạn cho phép bản thân. Để làm được việc này, bạn trao bản thân cho việc nhận món quà. Ở đây không có người cho và người gửi món quà, vì món quà vang vọng giữa bạn và Nguồn của bạn. Tri Thức và phương tiện của nó đơn thuần đang xác nhận lẫn nhau.

Thế giới bị bối rối. Nó không có Tri Thức. Nhưng bạn là món quà cho thế giới, vì bạn đang học cách nhận lãnh Tri Thức ngày hôm nay.

Bài thực hành 222: Hai lần thực hành, mỗi lần 30 phút. Thực hành hàng giờ.